Nhu đạo tình yêu —Chương 6—

Nhu đạo tình yêu

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Editor: Đường Kỳ Nguyệt

Nguồn: https://lanhnguyetcoc.wordpress.com

Chương 6: Chiến thư

 

*Chú ý: Tùy từng ngữ cảnh mình sẽ để ngôi xưng thứ ba (cô, cô ta, cô ấy, anh, anh ta, anh ấy, hắn) của hai nhân vật chính cho phù hợp. Một số trường hợp đặc biệt, ngôi thứ nhất mình sẽ để ta – ngươi. Mình thông báo trước kẻo mọi người tưởng mình nhầm lẫn.

 

Chung Bình lái xe chạy như bay về hướng địa chỉ Tiêu Tố Tâm lưu lại, hội quán Nhu đạo.

Lửa giận bốc lên ngùn ngụt tựa như có thể thiêu cháy cả một cánh đồng, Chung Bình xông lên tầng tám, vừa ra khỏi thang máy liền nhìn thấy một bảng hướng dẫn đến hội quán Nhu đạo đi về phía bên phải, đang một bụng hỏa, liền nhằm thẳng về hướng đó, đẩy cửa xông vào. Chợt nghe thấy một chuỗi âm thanh trong trẻo của chiếc chuông gió, Chung Bình phiền muộn liếc mắt, gần cửa có một nữ sinh đứng đằng sau chiếc bàn dùng để đánh bóng, vừa thấy anh liền tươi cười đứng lên: “Tiên sinh, xin chào, anh tới báo danh vào lớp nhu đạo sao?”
      Chung Bình vẻ mặt bình tĩnh “Tiêu Tố Tâm có ở đây không?”

“Tiên sinh anh là đến tìm chị Tố Tố?”. Nữ sinh nghe anh nói đến tên Tiêu Tố Tâm trong lòng sửng sốt một chút, sau đó lắc đầu: “Chị Tố Tố hôm nay chưa thấy đến.”

Mặt Chung Bình càng đen, cô ta rõ ràng ám chỉ anh đến đây tìm cô ấy, rồi chính mình lại không xuất hiện, muốn đùa giỡn anh! “Số điện thoại của cô ấy là bao nhiêu.”

Chung Bình cảm giác lửa trong lòng sắp sửa phun ra đến nơi, Tiêu Tố Tâm, cô dám đùa giỡn tôi, tôi cam đoan sẽ tận tay đưa cô vào nhà đá ngồi, mặc kệ thỉnh cầu của Đinh Như, anh không thể nhịn được nữa rồi.

Tiểu muội nghe khẩu khí người vừa tới, trong lòng có linh cảm không tốt, có chút phòng bị hỏi dò hắn: “Anh tìm chị Tố Tố có chuyện gì?”

“Cô ấy nợ tôi tiền”. Chung Bình nghiến răng nghiến lợi nói, không chỉ nợ tiền, còn nợ một chút việc. Cô ta đã làm hỏng bao nhiêu chuyện tốt của anh.

Tiểu muội chậm rãi đi về phía quầy tiếp đón, “Chị ấy hôm nay khả năng sẽ không đến, anh… về trước đi, khi nào chị ấy đến tôi sẽ nói có anh tìm, ách, tiên sinh họ gì?”. Tiểu muội nhìn ra Chung Bình là tới gây chuyện.

“Cứ bảo cô ấy có tôi đến”. Chung Bình không còn kiên nhẫn, nói ra câu lỗ mãng đầu tiên, rồi hướng phía trong bước tới.

“Uy uy, tiên sinh, anh đừng đi vào a”. Tiểu muội chạy nhanh qua giữ chặt hắn, ngăn cản hắn bước tiếp. Nhưng là tiểu muội nhỏ bé so với Chung Bình cao lớn, đương nhiên ngăn không được. Chung Bình tiến thẳng vào trong hội quán.

“Sát sát sát…”. Một tràng âm thanh thét lớn vang lên. Chung Bình nhìn thấy giữa tràng quán là một đám người mặc võ phục nhu đạo đang tập luyện, thấy anh túm tiểu muội tiến vào, đều dừng lại kinh ngạc nhìn. Người kia là ai?

Một người đàn ông hơi lớn tuổi xoay người về phía anh hỏi: “Đình Đình ai vậy?”

“Con cũng không biết, anh ta nói đến tìm chị Tố Tố”. Bị gọi, Đình Đình đứng trước sàn tập bĩu môi trả lời.

“Tìm Tố Tố”. Người đàn ông lớn tuổi nheo mắt nhìn Chung Bình: “Cậu tìm Tố Tố có việc gì?”

“Là cô ấy kêu tôi đến”. Chung Bình nhìn lướt qua. Tiêu Tố Tâm xác thực không có ở đây. Người phụ nữ này lại lừa gạt anh sao, anh thật sự là điên đầu, anh lái xe, Tiêu Tố tâm có thể không nhanh bằng anh.

Người đàn ông lớn tuổi sắc mặt trầm xuống tay đưa lên, “Một khi đã như vậy cậu ra ngoài chờ, không nên làm ảnh hưởng đến việc học của chúng tôi.”

Chung Bình mắt lạnh quét một lượt, xoay người định rời khỏi thì bỗng phát hiện Tiêu Tố Tâm đang đứng trước cửa phòng tập. Trong lòng liền phun trào một chút lửa, Chung Bình tiến lên gầm nhẹ một tiếng: “Tiêu Tố Tâm!”

Tiêu Tố Tâm vừa thấy Chung Bình tức giận tới gần, thân hình liền lui, không đợi Chung Bình bắt được chính mình, tay cô đẩy, vận sức né sang một bên, khiến cho hắn vồ hụt. Thừa dịp Chung Bình đang đứng không vững, hai tay bèn tiến lên, chân trái quét ngang một vòng, Chung Bình cảm giác trần nhà lung lay, phanh một tiếng cả người nặng nề ngã trên mặt đất. Chung Bình thống khổ kêu rên thảm thiết, ác nữ!.

“Vội vàng muốn ngã như vậy sao?” Tiêu Tố Tâm đặt đầu gối lên ngực hắn, cười lạnh lơ đãng nhìn.

“Ác nữ!” Chung Bình tức giận đến phát điên, hai tay vung loạn xạ, thầm nghĩ muốn đập Tiêu Tố Tâm, Tiêu Tố Tâm sớm có phòng bị, cầm hai tay hắn bắt chéo sau lưng, ngăn chặn cố gắng của hắn, làm hắn không thể nào động đậy.

“Còn mắng, cẩn thận tôi cho anh đêm nay có đi nhưng không có về”. Tiêu Tố Tâm đắc ý nhìn Chung Bình tức giận đến biến dạng cả khuôn mặt, trong lòng thực thích thú, xem anh còn dám kiêu ngạo.

Chính lúc đang dây dưa thì có người lên tiếng, là người đàn ông lớn tuổi kia: “Tố Tố, sao lại thế này?”

“Sư phó, không có việc gì, người này định đến giáo huấn con, con cùng hắn nói đạo lý một chút.” Mặt Tiêu Tố Tâm hướng đến người đàn ông lớn tuổi tươi cười, nguyên lai đó là sư phó của cô, nơi này là Quán trưởng. Cô nói xong túm cổ áo Chung Bình bứt hắn lên, kéo tới một gian phòng nghỉ bên cạnh. Âm thanh kêu la của Chung Bình chỉ trong chốc lát đã bị cánh cửa ngăn cách. Trên sàn tập mọi người cười khẽ. Người đàn ông này là ai, cư nhiên đắc tội với Tố Tố, lần này chết chắc rồi!.

————  ————-

Trong phòng nghỉ.

“Tiêu Tố Tâm, nếu cô không còn tiền, tôi liền báo cảnh sát.” Chung Bình tức giận rống lên, lại cùng nữ nhân này nói đạo lý, chỉ có một con đường chết.

Tiêu Tố Tâm mỉm cười nhìn hắn, “Gấp cái gì, bổn tiểu thư còn chưa cùng ngươi đàm phán điều kiện đâu”. Nói xong, buông hai tay, lui về phía sau mấy bước.

Chung Bình chật vật đứng vững, làm thẳng những nếp nhăn trên áo, hung hăng trừng mắt liếc Tiêu Tố Tâm một cái “Không đàm”, xoay người khẽ rời, anh nhất định sẽ khiến cô trả giá cho những việc đã làm. Nhưng là, tay Chung Bình còn chưa đụng đến nắm cửa, phía sau truyền đến tiếng cười lạnh của Tiêu Tố Tâm: “Anh muốn nhìn cái này hay không.”

Chung Bình xoay người, trợn mắt. Trong Tay Tiêu Tố Tâm đang giơ lên một chiếc di động, trên màn hình là một tấm ảnh. Kia… người trong ảnh chụp kia hình như là anh. Chung Bình rốt cục nhìn thấy rõ, Tiêu Tố Tâm chụp lại ảnh của anh, là ảnh anh cùng nữ nhân lần trước nằm ở trên giường. Chung Bình ảo não, xấu hổ quá hóa giận tiến lên định giành lấy, Tiêu Tố Tâm thu tay lại, lui về phía sau: “Như thế nào, cảm thấy hứng thú chứ.”

Chung Bình phẫn nộ đến phun lửa: “Cô muốn làm gì, cướp đoạt tài sản, xảo trá. Cô cảm thấy tôi sẽ sợ sao?” Được, trộm cắp, lừa đảo lại thêm xảo trá, ba tội cùng một lúc, cô chết đến nơi rồi. Chung Bình anh tuyệt đối không sợ thủ đoạn của cô.

Tiêu Tố Tâm thản nhiên: “Tiền của anh, ai quan tâm chứ”. Tiêu Tố Tâm nhìn nhìn ảnh chụp trên di động: “Tôi biết anh đương nhiên sẽ không để ý tôi đem sự thật công bố cho mọi người, bất quá, vị tiểu thư này có nguyện ý hay không anh nên ngẫm lại xem.” Ánh mắt có thâm ý khác liếc về phía Chung Bình. Mặt Chung Bình trầm xuống, từ chối cho ý kiến.

Tiêu Tố Tâm cười lạnh: “Nghe nói vị tiểu thư này rất giống nữ nhân của một vị đại ca nào đó. Không biết vị đại ca kia có biết anh cho hắn mọc sừng hay không”. Tiêu Tố Tâm cười đến sáng lạn. Hừ, để đối phó với Chung Bình như thế nào, cô còn không chuẩn bị tốt sao. Như tỷ lại vì ngươi mà trách cứ ta, lần này đúng là tai họa ngàn năm của ngươi, không những hại Như tỷ thần hồn điên đảo, còn chết không hối cải tiếp tục làm hại những cô gái lương thiện khác. Ta lần này nên hảo hảo dạy dỗ ngươi, cho ngươi biết nữ nhân không phải để loại xú nam nhân tùy tiện như nhà ngươi đùa bỡn.

Sắc mặt Chung Bình khẽ biến, việc này của bọn họ rất phức tạp, Tiêu Tố Tâm sao lại biết được. Mẹ nó, lúc trước là nữ nhân kia tự mình câu dẫn anh, anh tuy rằng cũng có chút do dự, nhưng là, mồi ngon đưa đến tận miệng, há có thể bỏ qua, hơn nữa hôm ấy anh uống cũng không ít, kết quả hồ đồ đem nữ nhân kia lên giường. Ai biết hôm sau lại đánh mất tiền trong ví, làm hại thể diện của anh trước mặt mỹ nữ bị bay biến, sau cũng không lui tới nữa.

“Cô rút cục muốn làm cái gì?” Chung Bình cắn răng mở miệng.

“Như tỷ muốn tôi trả tiền anh, nhưng là thật không may, tiền đã không còn.” Tiêu Tố Tâm cất điện thoại vào trong túi, mở hai tay ra. “Cho nên tiền kia coi như bỏ ra mua mấy tấm ảnh này là được.”

“Cô.” Chung Bình tức đến nỗi hai mắt biến thành màu đen, thiếu chút nữa là phun máu. Thế này so với xảo trá còn hơn một bậc, Tiêu Tố Tâm không phải đơn giản là cướp, mà so với bọn chúng còn cường đạo hơn gấp bội.

“Như thế nào, luyến tiếc a. Tốt lắm, tôi đem tiền trả lại cho anh, còn ảnh chụp là của tôi, tôi nghĩ đưa cho ai thì đưa.” Tiêu Tố Tâm ra vẻ kinh ngạc “Nghe nói gần đây vị đại ca kia đang hoài nghi không biết có phải mình bị phản bội hay không?”. Tiêu Tố Tâm chuyển ánh mắt, ngắm mặt Chung Bình từ xanh chuyển sang đen, trong lòng cực kỳ vui thích.

Chung Bình chán nản nghẹn lời, hai tay vì tức giận gắt gao nắm chặt lại, nếu anh đánh thắng được cô ta, nhất định sẽ tàn bạo với cô ta một chút, dù sao cô ta ở trong mắt anh căn bản cũng không phải phụ nữ.

“Quyết định sao”. Cái miệng nhỏ nhắn của Tiêu Tố Tâm khẽ mở, đôi mắt to chớp chớp. Cái này được gọi là ác giả ác báo, ngươi giả dối như vậy, sẽ phải gặp báo ứng. “Ân, năm vạn mua được mấy tấm ảnh này là tốt rồi, không bằng như vậy, tôi cho anh một cơ hội, bằng không anh lại nói Tiêu Tố Tâm tôi thật bá đạo, tôi là người luôn coi trọng công bằng.”

Công bằng cái rắm. Chung Bình trong lòng chua ngoa mắng, ngoài miệng lại không dám hé răng. Anh hiện tại đang bị nắm thóp, chỉ có thể để Tiêu Tố Tâm tùy ý trêu đùa.

“Tôi biết anh rất muốn đánh tôi.” Tiêu Tố Tâm khinh du (khinh bỉ + du côn) cười. Chung Bình trong lòng la hét, không phải rất muốn mà là cực muốn, siêu muốn, còn muốn đem cô đánh cho điêu đứng. “Nếu như anh có thể đánh thắng tôi ở đây, trước mặt anh tôi lập tức tiêu hủy mấy ảnh chụp này, từ nay về sau tuyệt đối sẽ không quấy rầy anh.” Tiêu Tố Tâm lạnh nhạt cười chờ đợi hắn trả lời, hắn muốn đánh bại cô nên luyện thêm dài dài, cô có thể nhân cơ hội này hung hăng quật hắn vài lần, nghĩ đã thấy thích, hai mắt Tiêu Tố Tâm tỏa sáng, tim đập nhanh hơn, ánh mắt khiêu khích nhìn Chung Bình, anh dám sao?

Hai hàng lông mày Chung Bình nhíu chặt, bị Tiêu Tố Tâm kiêu ngạo khiêu khích quả muốn giơ chân lên, nữ nhân này, cư nhiên dám miệt thị tự tôn đàn ông của anh, không phải là nhu đạo sao, lão tử đem thân thể đè ép xem ngươi làm thế nào. Ngực nóng lên, thốt ra “Được, một lời đã định”. Anh nhất định làm cho cô quỳ rạp trên mặt đất hướng mình cầu xin tha thứ.

“Một lời đã định.” Tiêu Tố Tâm cười trộm gật đầu lia lịa “Việc này không thể nói cho Như tỷ biết”. Như tỷ mà biết nhất định sẽ thay hắn cầu tình.

“Được.” Chung Bình hung hăng trừng mắt liếc cô một cái, nổi giận đùng đùng đi ra cửa. Tiêu Tố Tâm đan hai tay vào nhau, hưng phấn nở nụ cười, xem ta làm thế nào đánh ngã chết ngươi.

—Hết chương 6—

Advertisements

One thought on “Nhu đạo tình yêu —Chương 6—

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s