Chết cũng không thể yêu **Chương 4.4**

Tác giả: Bồng Vũ

Edit: Mituot

**Mit edit vừa dựa trên bản cv vừa dựa trên bản gốc tiếng Trung nên sẽ có 1 vài chỗ không trùng nghĩa với bản cv vì đó là lấy theo bản gốc. Bạn nào đọc cv rồi sẽ thắc mắc nên Mit giải thích.**

Chương 4.4

Nhập thu, trời u ám sớm, nhất là trên núi, nhất là ngày mưa.

Đường Tắc An một đường lái xe lên núi, đầu tiên liền đi thẳng đến giáo đường. Nơi đó mười năm qua là nhà của Đồng Húc Hòa, theo tính tình của cô, nếu về thôn Nghênh Hi, nhất định sẽ đến nơi đó.

Nhưng, khi anh đi đến trước giáo đường, cả người liền ngây dại.

Giáo đường đã phá hủy, chỉ còn lại có một khoảng không, cái gì cũng không có.

Mưa theo đỉnh đầu anh rơi xuống, anh thực sự kinh ngạc, thế này mới nhớ tới Giang thư ký từng hướng anh báo cáo, này giấy tờ anh cung cấp tài chính trường tu lại giáo đường, dự tính đến mùa hè khởi công……

Nếu Đồng Húc Hòa trở lại nơi này, thấy cảnh tượng này, cô sẽ có cảm tưởng gì?

Nhất tưởng đến khả năng cô sẽ tuyệt vọng, khả năng sẽ mất mát, khả năng sẽ làm việc ngốc gì, anh liền cảm thấy từng đợt co rút đau đớn.

“Húc Hòa! Húc Hòa!” Anh đè lại cảm giác, lớn tiếng la lên.

Trong bóng đêm, trả lời anh chỉ có tiếng mưa rơi róc rách, nơi đây vắng vẻ không hề có bóng người, làm anh lo âu sắp phát cuồng.

Cô ở nơi nào? Đến tột cùng là làm sao?

Có thể hay không cô căn bản không lên núi? Không có nhờ được xe, cũng có khả năng cô ở lại Đài Bắc đi lang thang nơi nào đó?

Vừa nghĩ vậy, lòng anh như treo ở giữa không trung, rất khó chịu, đơn giản lại mở điện thoại gọi về nhà hỏi Trần tẩu một chút.

“Không có, tiểu thư không trở về, cũng không gọi điện thoại…… Đã bảy giờ, cô ấy chạy đi nơi đâu a……” Trần tẩu cũng không dám rời đi, vẫn ở lại.

Đồng Húc Hòa vẫn là không trở về, vẫn là không rõ hành tung……

Anh ủ rũ trở lại trên xe, cảm giác đau đớn lại đến nên anh tựa vào lưng ghế dựa, nhất thời rối loạn phương hướng, mờ mịt hoảng loạn lái xe đi lại ở trong thôn.

Anh không có xuống xe tìm người trong thôn hỏi. Anh tin chắc Đồng Húc Hòa tuyệt đối sẽ không đi tìm người trong thôn giúp đỡ, huống chi trải qua phẫu thuật chỉnh hình, người trong thôn cũng sẽ không nhận được cô.

Tinh thần không yên lái xe, dọc theo các con đường, cuối cùng nhưng lại đi vào trong phía trước hội quán, anh giật mình, dừng xe lại, trong đầu đột nhiên nghĩ đến, anh lần đầu tiên nhìn thấy Đồng Húc Hòa chính là ở trong này!

*hội quán này chính là khu nghỉ dưỡng đang xây dựng, trước đây là rừng cây*

Chẳng qua, khi đó nơi này là một rừng cây, hiện tại cũng đã chặt đi rất nhiều cây, xung quanh được vây lại công trường đang thi công, bên trong chất đầy đất đá, sắt thép.

Đồng Húc Hòa hẳn là không có khả năng trốn ở chỗ này. Anh lắc đầu, đang định đem xe quay lại, một tia chớp phút chốc phách xuống, nháy mắt chiếu sáng bốn phía, anh thấy có một vật gì đó ở giữa không trung vây xung quanh là đất đá, một thân ảnh mảnh khảnh ngồi ở chỗ cao nhất đôi cây gỗ cao nhất.

Anh trong lòng bừng lên, lập tức lao xuống xe, chạy vội đi qua.

Nhưng sau tia chớp hết thảy lại lâm vào trong bóng tối, anh đem hết nhãn lực ngẩng đầu nhìn bóng đen phía trên cây gỗ, rồi xác định hô to một tiếng:“Húc Hòa?”

Bóng dáng kia không nhúc nhích, phảng phất cùng màu sắc hắc ám đồng nhất thành một thể.

“Húc Hòa? Là em sao?” Anh hô lớn.

Lúc này, một tia loang loáng lại vụt lên không trung, bốn phía chợt sáng, cái này mắt anh tinh tường thấy Đồng Húc Hòa kia thân mặc đồng phục trường học, xác định người đó chính là cô.

“Húc Hòa! Mau xuống dưới!” Anh khẩn trương gào thét. Chỗ cô đứng cao gần bằng một tầng lâu, tia chớp càng không ngừng chém thẳng xuống dưới, tựa như muốn đánh vào giữa người cô, làm anh kinh hãi lo lắng.

Đồng Húc Hòa lại vẫn là không chút động đậy, không quay đầu lại, cũng không đáp lại, giống như đã hóa thành pho tượng.

Thấy cô bất động, trong lòng anh bốc lên tức giận, rõ ràng chính mình muốn đi lên, chính là tấm ván gỗ ẩm ướt khi vừa có tia chớp, anh mới sải bước từng bước đi lên lại bị ngã xuống dưới.

“Shit!” Anh thấp rủa một tiếng, thật không biết cô là như thế nào đi lên?

*OMG! Anh chửi thề*

Lấy lại khẩu khí, anh lại lần nữa đặt chân lên, lúc này giữ đúng khoảng cách, đi bước một, thật cẩn thận đi lên một cái độ cao, nhưng là cũng chỉ dừng ở đây, như thế nào cũng không thể đi lên vị trí cao nhất cô đang đứng.

“Húc Hòa!” Anh lại gọi nàng một lần.

Cô đưa lưng về phía anh, cúi đầu, thanh âm nhỏ bé yếu ớt mà nghẹn ngào,“Anh tới làm gì? Tránh ra!”

“Tôi đến đưa em trở về, đến, theo tôi về đi!” Anh vươn tay.

“Muốn đi đâu chứ? Tôi không có nơi có thể trở về……” Cô thấp giọng khóc.

“Đừng nói ngốc vậy, em còn có gia a!” Anh ninh mi nói.

“Kia chính là nhà của anh…… Không phải nhà của tôi……”

“Nói bậy!”

“Tôi…… Mặt của tôi đã rất tốt…… Anh có thể không cần xen vào nữa…… Tôi sẽ chính mình sống thật tốt……” Cô không nghĩ quấn quýt lấy anh, không nghĩ hại anh.

“Mặt của em tốt lắm, nhưng tâm của em còn không có tốt, tôi không có biện pháp mặc kệ em……” Anh thở dài.

“Cùng tôi ở chung một chỗ, anh khả năng sẽ gặp xui xẻo, tôi…… Thực ra là điềm xấu…… Người trong thôn nói chính là tôi hại chết ba mẹ tôi, là tai tinh…… Ai cùng tôi ở chung một chỗ thì liền gặp tai ương……” Cô khóc nói.

*tai tinh: người mang tai họa*

Anh nghe được tâm một trận xé rách, đau đến cơ hồ không thể hô hấp, là ai đối với cô đưa ra giáo huấn ác liệt này lại chỉ là những lời vớ vẩn?

“Đừng nghe bọn họ nói lung tung, em không phải tai tinh, em không có tội……” Anh cả giận nói.

“Tôi không nghĩ trở thành gánh nặng của anh…… Không nghĩ làm anh khó xử……”

“Tôi một chút cũng không khó xử, tôi là cam tâm tình nguyện chiếu cố em, không có gì miễn cưỡng, hiểu không?” Anh vội vàng giải thích.

“Nhưng là…… Nhưng là người kia nói…… Hắn nói……” Cô nhất tưởng đến lời nói của Giang thư ký, liền đau lòng như bị đâm.

“Em không cần để ý tới lời nói của Giang thư ký, người thu dưỡng của em là tôi, không phải hắn, chỉ có tôi nói mới là thật, người khác nói em đều đừng nghe, cũng đừng tin.”

Phải không? Chỉ cần nghe anh, chỉ cần tin anh, là có thể sao?

Cô run sợ, rốt cục quay đầu nhìn anh.

“Đến, xuống dưới đi, theo tôi trở về.” Anh vươn đôi cánh tay dài, chờ cô.

Nhìn anh một thân ướt sũng, tự mình đuổi tới trên núi tìm đến cô, nước mắt của cô càng không thể dừng lại được.

*  *  *  ***  *  *  *

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s